Những câu nói kinh điển trong Tam Quốc Diễn Nghĩa lưu truyền mãi ngàn năm

Tam Quốc Diễn Nghĩa

Trong 84 tập phim Tam Quốc Diễn Nghĩa, tác giả La Quán Trung đã xây dựng thành công rất nhiều hình tượng đặc sắc của các nhân vật nổi tiếng, để lại biết bao câu nói bất hủ khiến người xem không ngừng cảm khái và nhớ mãi. Những câu nói mà bất cứ một người yêu Tam Quốc nào cũng đều muốn “học thuộc lòng”.

Chúng ta đều biết, Tam Quốc diễn nghĩa cũng là một trong tứ đại danh tác của Trung Quốc bên cạnh Thủy Hử, Hồng lâu mộng và Tây Du Kí. Nội dung xuyên suốt chủ yếu của tác phẩm kinh điển này nói về cuộc đấu tranh giữa ba thế lực phong kiến bao gồm nhà Ngụy (do Tào Tháo đứng đầu), nhà Thục (do Lưu Bị đứng đầu) và nhà Ngô (do Tôn Quyền đứng đầu) trong việc nhất thống thiên hạ. Tuy nhiên cái kết cuối cùng lại hết sức bất ngờ khi giang sơn lại rơi vào tay con cháu của Tư Mã Ý, vốn là một đại thần trong triều Ngụy.

Không chỉ đơn thuần là một tác phẩm văn học mang tính sử thi, Tam Quốc Diễn Nghĩa còn để lại những giá trị nhân văn đầy sâu sắc cho biết bao thế hệ người đọc trên toàn thế giới. Và chúng ta hãy cùng nhau xem lại 21 câu nói kinh điển của các nhân vật nổi tiếng trong bộ tiểu thuyết này nhé.

1. Tào Tháo – “Ta thà phụ người chứ quyết không để người phụ ta”

Câu nói này được Tào Thào nói với Trần Cung khi Trần Cung hỏi Tào A Man rằng: tại sao lại giết cả Lã Bá Sa mặc dù biết được gia đình ông ta không hề có ý định hãm hại mình, mà trái lại còn bày tiệc chiêu đãi? Nó thể hiện một góc tính cách của ông: man trá, lạnh lùng đến đáng sợ.

Tào tháo, một gian hùng nhưng cũng là một anh hùng, luôn mang trong mình tư tưởng đa nghi. Vốn sinh ra tài giỏi hơn người, tính tình hào hoa phóng đãng nhưng nhiều mưu mẹo, có tài dụng quân, cai trị thiên hạ. Việc ông giết cả nhà Lã Bá Sa âu cũng chỉ vì bất đắc dĩ, do giải nhầm những “tín hiệu” trong đêm, lúc tâm ông không tĩnh, vì đang bị truy sát, mà tưởng là kẻ thù đã đến nên mới ra tay tàn độc đến thế. Nhưng tự sâu thẳm Tào Tháo không hề muốn (sau này, khi xem cách ông nhìn nhận và trọng dụng nhân tài là biết), nhưng vì quá đa nghi và thông minh mà ông mới có nét tính cách “nguy hiểm” đến vậy.

Untitled-1

Đó cũng chính là lý do vì sao người ta gắn cho ông cái mác “gian” vào chữ “hùng”, để trở thành một nhân vật “gian hùng” nhất thời Tam Quốc. Tạo nên một nhân vật rất độc đáo đặc biệt, người ta có thể chê ông, chửi ông, nhưng chắc chắn một điều rằng, ai cũng phải “nể” ông, và có rất nhiều điều phải “học hỏi” từ ông… một nhân vật quá xuất chúng, không thể bàn cãi.

2. Gia Cát Lượng – “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Số trời đã định, không thể cưỡng lại”

Một trong những người được vinh danh muôn đời sau không ai khác là Gia Cát Lượng, phò tá của Lưu Bị. Sự kiệt xuất của ông khiến kẻ thủ phải cúi đầu kính nể, hậu thế phải nghiêng mình bái phục qua rất nhiều điển tích, trận đánh lớn.

“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” – Số trời đã định, làm sao cưỡng lại! Kỳ nhân như Gia Cát Lượng ngàn năm khó kiếm, mang trong mình trí huệ tuyệt vời của người tu Đạo, được mệnh danh là “liệu sự như Thần”, tức chỉ có thể là “Thần” mới tính được đến mức ấy, là người thì không thể! Ấy vậy mà trong cuộc đời ông, ông cũng không thể nào tránh khỏi “thiên ý”, vốn là sự sắp đặt của định mệnh, của những sinh mệnh tầng cao hơn hẳn ông, vốn đã “an bài” toàn vẹn trật tự xã hội, sự thịnh suy của các triều đại, và của cả từng cá nhân mỗi một con người…

001m1B7tgy71IbbWTwSd2&690

Như lần đốt cha con Tư Mã Ý thất bại vì mưa trên trời ‘tự nhiên’ rơi xuống, cản Lưu Bị tránh khỏi thất bại trong trận Di Lăng không được, lục xuất kỳ sơn nhiều lần suýt thắng thì bị điều về Tứ Xuyên, cầu sống lâu thêm 10 năm nữa để phục dựng sự nghiệp nhà Hán cũng bất thành,… tất cả đó đều là “ý trời”, trời muốn “biến” thì không ai cản nổi… chỉ có thuận theo tự nhiên mới là bậc trí giả, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

3. Lưu Bị – “Thà chết chứ không làm chuyện bất nhân bất nghĩa”

Song hành cùng Gia Cát Lượng trong cuộc hành trình chinh phạt Tào Nguỵ là Lưu Bị với triết lí sống ngược lại Tào Tháo: “Thà chết chứ không làm chuyện bất nhân bất nghĩa”.

1_448_336

Chính vì điều này nên Lưu Bị, mặc dù chỉ là anh bán dép ngoài phố, đã lấy lòng được các anh hùng trong thiên hạ như 2 anh kem Trương Phi – Vân Trường, “thần nhân” Gia Cát Lượng, Triệu Tử Long, Mã Siêu, Hoàng Trung,… và hàng ngàn hàng vạn dân chúng thời bấy giờ, lập nên đại nghiệp hùng tráng, chấn động lịch sử.

4. Chu Du – “Trời đã sinh ra Du sao còn sinh ra Lượng”

Trong “Tam Quốc diễn nghĩa”, Chu Du là đại danh từ tượng trưng cho lòng dạ hẹp hòi, không chịu thua ai, cũng chỉ khi ông ta bệnh nặng vô phương cứu chữa, không còn sống được bao lâu nữa, mới cảm khái mà thốt ra câu nói này từ tận đáy lòng.

002l2mI5gy6OuPbLbnM46&690

Chỉ có điều là câu nói này quá tự ti, tôn vinh chí khí của Gia Cát Lượng, mà hạ mất uy phong của chính mình. Khiến cho hình tượng của hai người này đã định rõ vị trí trong đầu của mọi người mãi về sau. Thực chất, lịch sử cũng giống như một màn kịch, và để con người có thể hiểu thế nào là thiện-ác, đúng-sai, tốt-xấu thì đều cần người đến đễ “diễn” một phen, mới thấu tỏ được hàm nghĩa của từ đó.

Trong câu chuyện này, Chu Du vốn là 1 đại đô đốc, một vị anh hùng cái thế nhà Đông Ngô, trí tuệ và uy dũng hơn người, nhưng vạn bất đắc dĩ, lịch sử lại “chọn ông” để đóng cái vai “ghen tỵ” ấy, nếu không thì sẽ khó có thể khiến cho con người hiểu được thế nào là “ghen tỵ”. Hoặc cũng có thể đây chỉ là thổi phồng trong tác phẩm nghệ thuật, với bàn tay cố ý sắp đặt của tác giả, cũng là để nhấn mạnh tình tiết ấy, chứ chưa hẳn trong lịch sử Chu Du là người như vậy. Nhưng có thể khẳng định, Đông Ngô có được 1 người như Chu Du quả là quá may mắn!

5. Lưu Bị – “Khắp người Tử Long đều là gan”

Đây là lời bình hăng say nhất của những ai hâm mộ Triệu Vân hay Triệu Tử Long, nguyên là trong “Tam Quốc diễn nghĩa”, Triệu Vân không phải là đối tượng được tác giả tập trung miêu tả, nhưng vì mỗi lần ông ra trận đều là tư thế hiên ngang hùng dũng, đánh đâu thắng đó, có thể được một câu khẳng định của Lưu Bị như vậy, tất nhiên là quá là vui mừng rồi!

Untitled-2

Còn nhớ trong trận Đương Dương Trường Bản, một mình Triệu Tử Long xung pha trận mạc, lọt giữa đại quân Tào Tháo, vẫn chiến đấu bất khuất, giết chết hơn 50 tướng địch, khiến ngay cả Tào Tháo cũng bội phục, từ đó giải cứu thành công ấu chúa A Đẩu, vang danh thiên hạ. Lòng can đảm, ý chí và sự trung thành ấy khiến người đời sau mỗi lần nhắc đến ông đều vô cùng cảm khái, và dành tặng cho ông một tình cảm vô cùng đặc biệt mà hiếm một nhân vật nào xuất hiện “không nhiều” mà lại được mến mộ đến thế.

6. Tào Tháo – “Sinh con thì phải được như Tôn Trọng Mưu”

Tôn Trọng Mưu chính là tên tự của Tôn Quyền. Nhiều người khi mới đọc không hiểu hàm nghĩa của câu nói này của Tào Tháo, rốt cuộc là ông đang khen Tôn Quyền hay đang mắng Tôn Quyền đây. Sau này mới biết, kì thực Tào Tháo là thế hệ cùng thời với Tôn Kiên, cha của Tôn Quyền, nên ông nói câu này cũng không có gì lạ cả.

200805221416290e972

Ngoài ra, ý của Tào Tháo chính là khen Tôn Quyền có thể giữ được cơ nghiệp của cha anh để lại qua bao phen sóng gió thời loạn thế, so với những đứa con bại trận của Viên Thiệu và Lưu Biểu thì quả là khác nhau một trời một vực. Khó trách Tào lại ngậm bồ hòn làm ngọt, rất khen ngợi Tôn Quyền, tự mình nói ra mấy lời này.

7. Tư Mã Huy – “Phục Long, Phượng Sồ, có được một trong hai, ắt được thiên hạ”

Tư Mã Huy vô cùng coi trọng Gia Cát Lượng và Bàng Thống, ông từng ví Gia Cát Lượng với Khương Thượng (Khương Tử Nha thời nhà Chu), Trương Lương (thời nhà Hán), vậy nên những lời này từ miệng ông nói ra cũng không có gì là lạ. Cả hai đều là bậc kỳ tài trong thiên hạ, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, do đó những lời này cũng không phải là nói quá chút nào.

Untitled-3

Tuy nhiên điều kỳ lạ là Lưu Bị đều có được hai người này, nhưng lại không thể bình định được thiên hạ, không thể không khiến người ta suy ngẫm. Thực ra như đã nói ở trên, đó cũng chính là vì “thiên ý” đã định, chứ không phải nói 2 người này không giỏi. Khí số nhà Hán đã mạt, cần thay đổi triều đại, cũng giống như con người, đến lúc già, phải chết thì sẽ phải chết thôi, cố gắng uống thuốc hay làm gì để kéo dài thọ mệnh cũng khó lòng thay đổi được số phận. Nhưng qua đây mới thấy, dù khí số nhà Hán đã cạn, đến thời Hán Hiến Đế là rơi vào tay Tào Tháo, ấy vậy mà sự xuất hiện của Gia Cát Lượng đã khiến bánh xe lịch sử “chậm lại”, vẫn khiến xuất sinh 2 vị Hoàng Đế cuối cùng của nhà Hán là Lưu Bị và con trai ông, điều này cho thấy tài năng của Gia Cát Lượng là hoàn toàn vượt xa sự tưởng tượng!

8. Tôn Sách – “Việc trong không ổn hỏi Trương Chiêu, việc ngoài không ổn hỏi Chu Du”

Đây là lời trăn trối của Tôn Sách trước lúc lâm trung giao lại đại nghiệp cho người em ruột của mình hay Ngô Vương sau này – Tôn Quyền. Tôn Quyền đảm nhận trọng trách cai quản một vùng Giang Đông rộng lớn khi mới 17 tuổi.

những câu nói hay nhất trong tam quốc diễn nghĩa

Tôn Sách khi nắm quyền thường bị cho là “sách lược thì thiếu, khí phách có thừa”, nghĩa là đấu võ rất giỏi nhưng mưu mẹo thì lại không có. Không ngờ rằng vào những giây phút cuối đời, ông lại vẫn có tài nhìn người như vậy. Ý nghĩa câu nói của Tôn Sách đó là những việc khó mà em không quyết được, nếu là nội chính trong nước thì hỏi Trương Chiêu, con nếu là việc ngoài binh đao thì phải hỏi Chu Du. Và sự thật đã được chứng minh khi Trương Chiêu đã giúp đỡ cho Tôn Quyền rất nhiều trong việc cai quản Giang Đông, còn Chu Du đã giúp cho nhà Ngô đánh bại quân Ngụy của Tào Tháo với trận Xích Bích nổi tiếng thiên hạ.

9. Tào Tháo – “Anh hùng trong thiên hạ, chỉ có sứ quân và Tháo thôi!”

Có người cho rằng, trong tất cả những lời mà Tào Tháo từng nói qua, đây là câu nói để đời sâu sắc nhất. Khó trách Lưu Bị sợ đến nỗi làm rơi cả đũa, ngay cả ông trời cũng phải ‘rùng mình’ một cái, tưởng rằng thiên cơ đã bị tiết lộ rồi.

những câu nói nổi tiếng của tam quốc

Kỳ thực, Tào Tháo cũng chỉ là buột miệng nói như vậy, mục đích là để thăm dò Lưu Bị, nhưng cuối cùng lại bị Lưu Bị làm cho hồ đồ, phủ nhận câu nói chuẩn xác nhất trong suốt cuộc đời của mình.

10. Gia Cát Lượng – “Cúc cung tận tuỵ, đến chết mới thôi”

“Cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi” ở đây chính là khắc họa chân thật nhất về bậc kỳ tài Gia Cát Lượng, cũng là biểu hiện tâm tình rõ nhất của Gia Cát Lượng kể từ khi 3 anh em Lưu – Quan – Trương tới túp lều tranh gặp ông, cho tới tận khi 6 lần ra Kỳ Sơn nhưng không thay đổi được mệnh trời vào lúc cuối đời, cũng như câu nói “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” vậy.

21 câu nói kinh điển chỉ có trong tam quốc diễn nghĩa

11. “Nhân trung Lữ Bố, mã trung Xích Thố”

Tức người thì phải được như Lữ Bố, ngựa thì phải là ngựa Xích Thố. Chỉ vẻn vẹn 8 chữ nhưng lại ca ngợi hai sự vật, đủ để thấy được rằng bút pháp thời xưa ngôn ngữ tinh tế mà ý nghĩa lại vô cùng sâu xa. Hơn nữa câu văn còn sáng sủa dễ đọc, ngay đến cả đàn bà trẻ nhỏ cũng đều thuộc lòng một cách dễ dàng.

nhung cau noi hay nhat trong tam quoc

Về sau, Quan Vũ tuy cũng có được ngựa Xích Thố, nhưng cũng chưa từng nghe ai nói như vậy cả, đoán chắc rằng tác giả ắt hẳn nhìn thấy điểm sáng chói lọi của Lữ Bố, một khí phách hiên ngang vạn người khó kiếm, xung pha trận mạc uy dũng như hổ. Là con trai mà có được sự mạnh mẽ như này thì còn gì bằng nữa, hoàn toàn có thể vang danh thiên hạ.

12. Hứa Thiệu – “Anh là năng thần thời trị, là gian hùng thời loạn”

Hứa Thiệu tự Tử Tương, là nhà bình luận nổi tiếng nhất thời đó. Thường cứ vào mùng một hàng tháng, Hứa Thiệu bình phẩm nhân vật đương thời, gọi là “Nguyệt đán bình”, còn gọi là “Nhữ Nam Nguyệt đán bình”. Bất luận là ai, một khi được bình, thì thân giá cao lên gấp bội, người đời lưu truyền, coi đó là lời đẹp.

Nên nhớ rằng, thời đó việc bình phẩm nhân vật là việc lớn trong xã hội. Bất kỳ ai, muốn bước vào xã hội thượng lưu, buộc phải có sự giám định của nhà phê bình quyền uy, qua đó quyết định thân giá của mình, giống như trong thị trường nghệ thuật được các nhà phê bình nổi tiếng khen ngợi, cho là tốt, thì tác phẩm đó mới có giá trị, mới bán được giá cao. Đương nhiên Tào Tháo cũng hy vọng có được lời bình tốt từ Hứa Thiệu, nhưng phải chăng bình phẩm Tào Tháo rất khó, nên Tào Tháo chỉ nhận được lời bình như mọi người đã biết: “Anh là năng thần thời trị, là gian hùng thời loạn”.

triết lý tam quốc

Nghe nói để có được lời bình của Hứa Thiệu, Tào Tháo đã mất nhiều tâm sức, nhưng mặc cho Tào Tháo cầu xin đến mấy, Hứa Thiệu vẫn không chịu nói. Cuối cùng, bị bức đến hết cách, Hứa Thiệu mới nói ra câu đó. Và như vậy, chúng đã hiểu rõ cuộc đời Tào Tháo tới tận khi đậy nắp quan tài.

Hiển nhiên, Hứa Thiệu cũng đã thấy rõ Tào Tháo là một nhân vật. Còn như là năng thần hay là gian hùng, còn phải xem Tào Tháo ở ‘trị thế’ (thời bình) hay ‘loạn thế’ (thời loạn). Thực tình thì ngay từ đầu, Tào Tháo đã muốn là năng thần, liều mình ám sát Đổng Trác để rồi phải bỏ chạy,… thế nhưng vận khí sự nghiệpcủa Tào Tháo lại không tốt, và khi ở vào thời loạn, ông lại trở thành 1 gian hùng, xưng bá một phương, e đó là điều định sẵn.

13. Khổng Minh – “Từ đây ta không còn được ra trận đánh giặc nữa. Trời xanh thăm thẳm, giận này biết bao giờ nguôi”

Sinh thời Khổng Minh thường hoài bão cái chí: ”Ở đời khác thường, làm sự nghiệp phi thường, cùng thì tự tốt lấy ta, đạt thì đem hạnh phúc cho thiên hạ”.

Rốt cuộc, sự nghiệp phi thường nửa đường đứt gánh, độc thiện kỳ thân chẳng xong, kiêm thiên hạ cũng hão huyền. Mặc dầu ông đã cố gắng hết mình cúc cung tận tụy đến chết mới thôi, cộng với cái tài lược hơn người, thế mà tâm trạng Gia Cát Khổng Minh lúc chết, sao mà thật bi ai…

trên thông thiên văn dưới tường địa lý là gì

Gượng bệnh sai tả hữu vực lên chiếc xe nhỏ ra trại đi xem chỗ đóng quân. Gió thu thổi mạnh lạnh buốt tới xương, mới thở dài than rằng:

Từ đây ta không còn được ra trận đánh giặc nữa,
Trời xanh thăm thẳm, giận này biết bao giờ nguôi.
Muôn việc chẳng qua do số vận,
Người sao cưỡng lại nổi lòng trời”.

Cái lý do mà cổ kim anh hùng cũng khó chống lại số mệnh. Việc đời thiên hình vạn trạng, sớm chiều  thay đổi cũng không đi ra ngoài vòng thiên số. Bởi thế, cụ Trạng Trình mới dạy người sau:

Khôn cũng chết, dại cũng chết. Biết thì sống.”

14. Hạ Hầu Đôn – “Tinh cha huyết mẹ không thể bỏ” 

Trong tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa, khi Tào Tháo kéo quân đến bao vây Lã Bố. Lã Bố phái Cao Thuận ra trận để phòng ngự Hạ Bì, khi hai quân giao tranh với nhau trước cửa thành, Hạ Hầu Đôn và Cao Thuận đã có một cuộc giao phong kéo dài 50 hiệp đấu trước khi Cao Thuận rút lui, Hạ Hầu Đôn rượt theo.

câu nói nổi tiếng

Trong khi đó Tào Tính (một viên tướng của Lã Bố) được bố trí phục kích trong bụi rậm và thình lình dương cung tên bắn vào Hạ Hầu Đôn, mũi tên chính xác trúng ngay mắt trái của Hạ Hầu Đôn. Hạ Hầu Đôn khỏe quá nên rút tên ra khi đang găm vào con mắt trái, rồi hét to: “Tinh cha huyết mẹ làm sao có thể bỏ được“, rồi nuốt luôn con mắt vào bụng. Sau đó thúc ngựa xông đến Tào Tính, Tào Tính vì quá bất ngờ trước sự việc như vậy nên đã bị đâm chết. Đâm Tào Tính xong thì Hạ Hầu Đôn cũng bất tỉnh. Đây đúng là một hổ tướng của Tào Tháo, về sau ông được phong tới chức đại tướng quân.

15. Trương Phi – “Có Trương Dực Đức người nước Yên đây! Ai dám cùng ta quyết một trận tử chiến nào?”

Đây là một câu nói nổi tiếng nhất khi nhắc đến Trương Phi trong những lần ông giao chiến, như với Mã Đại (một tướng dưới quyền Mã Siêu), rồi sau đó là Mã Siêu (sau là một trong ngũ hổ tướng của Lưu Bị). Trong trận Hổ Lao Quan, khi Lã Bố giết chết mấy tướng của 18 lộ chư hầu thảo phạt Đổng Trác, Trương Phi thúc ngựa hết lên: “Có Trương Phi người nước Yên ở đây!” rồi phi ngựa lao vào đánh Bố, sau rồi cả Vân Trường và Lưu Bị cũng tới, để lại điển cố nổi tiếng “Tam anh chiến Lã Bố”.

những câu nói hay nhất trong tam quốc diễn nghĩa

Rồi tại trận Trường Bản, Trương Phi một mình đứng trên cầu đoạn hậu, hét to lên: “Có Trương Dực Đức người nước Yên đây! Ai dám cùng ta quyết một trận tử chiến nào?“, ngay giữa trận tiền, đại quân địch hùng mạnh đến thế, một tướng của Tào Tháo nghe vậy sợ vỡ mật, lăn từ trên ngựa xuống mà chết, Tháo hốt quá liền truyền lệnh toàn quân rút lui.

16. Triệu Vân – “Ta là Thường Sơn Triệu Tử Long đây!”

Đây là câu nói nổi tiếng của anh hùng Triệu Tử Long trong trận chiến giải cứu ấu chúa – A Đẩu tại Đương Dương Trường Bản. Một mình Tử Long tả xung hữu đột, trên người buộc ấu chúa trong lòng, trên tay cầm cây thương lao vào đại quân Tào Tháo huyết chiến mở đường máu.

những câu nói nổi tiếng của tam quốc

Bấy giờ Tào Tháo đứng trên đỉnh núi Cảnh Sơn, trông thấy một tướng đi đến đâu người giãn ra đến đấy, vội hỏi tả hữu người đó là ai? Tào Hồng tế ngựa xuống hỏi rằng: “Chiến tướng kia tên họ là gì?

Vân nói: “Ta là Thường Sơn Triệu Tử Long đây!” Hồng về báo với Tào Tháo. Tháo nói: “Thực là hổ tướng, ta nên bắt sống lấy“. Liền sai người tế ngựa đi truyền báo cho các nơi rằng: “Triệu Vân đi đến đâu, không ai được bắn lén, chỉ cốt bắt sống thôi“. Nào ngờ chính vì vậy mà Tử Long chém chết hơn 50 tướng của Tào Tháo, đại phá vòng vây cứu ấu chúa, mình đầy máu, chạy đến cầu Trường Bản gặp được Trương Phi nhờ Phi đoạn hậu nên đã hoàn thành sứ mạng của mình.

17. Quân Thục – “Chu lang mẹo giỏi yên thiên hạ, đã mất phu nhân lại thiệt quân”

Chu Du bị vây khốn ở Kinh Châu khi định dùng kế “mượn đường giệt Quắc” (giả đi đánh Tây Thục để cướp Kinh Châu), rồi định dùng em gái Tôn Quyền để nhử Lưu Bị hòng đánh đổi Kinh Châu nhưng tất cả đều bị Khổng Minh tương kế tự kế phá hỏng, khi bỏ chạy lên thuyền về Đông Ngô, thì trên bờ quân Thục hò reo câu thơ:

Chu lang mẹo giỏi yên thiên hạ,

Đã mất phu nhân lại thiệt quân”.

21 câu nói kinh điển chỉ có trong tam quốc diễn nghĩa

Chính vì điều này nên ông lại tức đến hộc máu. Chưa từng một lần thắng được Gia Cát Lượng, dẫu biết Lượng đã tha mạng cho mình nhưng “ai thờ chủ nấy”, đã chót sinh ra trong thời loạn thế lại không cùng minh chúa, đành trở thành kẻ thù của nhau vậy.

18. Lưu A Đẩu – “Ở đây vui quá, không còn nhớ nước Thục nữa”.

Sau khi hoàng đế nhà Thục Hán – Lưu Thiện (tức A Đẩu) xin hàng nhà Tào Nguỵ, Tư Mã Chiêu đã có một phép thử để xem vị hậu chủ này có phải là thực bụng hay là không. Một hôm, Tư Mã Chiêu mời Lưu Thiện đến phủ dự tiệc. Trong tiệc, Tư Mã Chiêu cho cung nữ múa điệu múa ở nước Thục làm rất nhiều quan lại nước Thục trước đây cảm động phát khóc.

Đương nhiên, trước cảnh tượng ấy, Lưu Thiện cũng rất thương cảm. Dù vậy, trước mặt Tư Mã Chiêu, Lưu Thiện hiểu mình không thể bộc lộ cảm xúc thật của mình, nếu không tính mạng của mình và quần thần sẽ lập tức lâm nguy. Vì vậy, ông vẫn cười nói, uống rượu như bình thường.

nhung cau noi hay nhat trong tam quoc

Sau khi màn biểu diễn kết thúc, Tư Mã Chiêu quay sang hỏi Lưu Thiện: “Màn biểu diễn có làm ông nhớ nước Thục không?”. Lưu Thiện giật mình rồi đáp: “Ở đây vui quá, không còn nhớ nước Thục nữa”. Câu nói này của Lưu Thiện đã lừa được Tư Mã Chiêu, thậm chí lừa được cả một triều thần thân tín của Lưu Thiện, kế “giả si bất điên”, bảo toàn tính mạng để chờ thời, khiến kẻ địch không còn nghi kỵ gì mình, nhưng cũng gây cho mình tiếng oan ngàn năm là một kẻ bất tài vô dụng, đã đem đại nghiệp của người cha nổi tiếng của mình – Lưu Bị tan hành mây khói.

19. Tuân Úc – “Tào Tháo biết sai, sửa sai, nhưng không nhận sai”

Kể từ khi Tuân Úc bỏ Viên Thiệu theo Tào Tháo, lập tức được Tháo trọng dụng, coi ông như Trương Lương giúp Hán Cao Tổ dựng nghiệp trước kia và dùng vào việc lớn. Ông được Tào Tháo chuyên lo sự vụ hành chính, đặc biệt khi Tào Tháo mang quân đi chinh chiến thì Tuân Úc lãnh trách nhiệm quản lý hậu phương.

câu nói nổi tiếng

Trong một lần Trình Dục chỉ ra rằng chủ công (Tào Tháo) đã mắc sai lầm khi thả Lưu Bị đi, cần dẫn quân tiêu diệt ông để trừ hậu hoạ. Thì Tháo lại nói rằng mình đúng không sai, làm Dục cảm thấy rất khó chịu. Đang đi về gặp Tuân Úc, Úc nghe Dục nói xong thì bảo Dục rằng: “Tôi cho ngài biết, thực ra trong lòng chủ công đã biết mình sai, sau này người sẽ thay đổi, nhưng người tuyệt đối sẽ không nhận là sai. Kẻ làm chủ công chính là biết sai, sửa sai, không nhận sai“.

20. Lưu Bị – “Bạn bè như chân tay, vợ con như quần áo”

Có câu, “huynh đệ như thủ túc, phu thê như y phục” hay còn gọi là “huynh đệ như chân tay, phu thê như y phục” lại là một câu nói nổi tiếng nữa của Lưu Bị.

Khi nhắc đến câu này, Lưu Bị muốn nói lên rằng tình cảm lớn nhất của con người đó là tình thân máu mủ ruột thịt, anh em như chân với tay. Con người ta thiếu một trong hai bộ phận đó thì sẽ không phải là một con người hoàn thiện, còn tình cảm vợ chồng thì ông lại coi nhẹ, đó cũng là quan điểm của riêng ông.

câu nói kinh điển

Ở đây, Lưu Bị đã coi 2 người anh em Trương Phi và Vân Trường như thủ túc, huynh đệ sống chết có nhau, đã từng kết nghĩa đào viên, cả đời này là vì nhau mà sống. Chính trong tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa, La Quán Trung đã cho chúng ta thấy được cái tình huynh đệ này nó sâu sắc đến như thế nào, khi mà hai người em vì anh mà vào sinh ra tử, bắt đầu từ trận Hổ Lao Quan với Lã Bố (đã đi vào chính sử), cũng như hàng trăm, hàng ngàn trận đánh khác nhau. Từ lúc chia ly mỗi người một nơi, cho đến khi tìm lại với nhau mặc cho đang sống trong vinh hoa phú quý. Khi hai người em của mình chết, Lưu Bị đã dốc 70 vạn đại quân đến trả thù cho 2 nghĩa đệ của mình bị quân Đông Ngô giết…

đại nghiệp chưa thành chưa nghĩ đến nữ nhi

Và để kết thúc những câu nói kinh điển trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, chúng tôi xin được trích dẫn một câu thể hiện rất rõ sự “gian hùng” của Tào Tháo, nhưng lại có phần rất đúng, các bạn hãy tự mình suy ngẫm nhé:

21. Tào Tháo – “Phàm những việc đại sự trong thiên hạ nên về nhà hỏi vợ. Vợ bảo sao cứ làm ngược lại, ắt sẽ thành công!”

những câu nói bất hủ của tào tháo

Ánh Trăng